PHẠM KHANG



ANH MÊ TÌNH EM
Anh mê đắm lời em cho anh lung linh sao gọi mặt trời
Anh mê đắm nụ cười em cho anh bốn mùa hoa như mời gọi
Và anh mang tình em ru lên những khúc ca của lòng sôi nổi
Nơi vết chân của ngày theo mãi bóng em thương…!
PK…



Lời ngỏ: KHÔNG THỂ PHỦ NHẬN TÍNH ĐA SỰ CỦA THƠ TRONG ĐỜI SỐNG. MỖI THANH ÂM MÀ NÓ MANG LẠI ĐÃ LÀM CHO CUỘC SỐNG NÀY TRỞ NÊN Ý NGHĨA VÀ LƯƠNG THIỆN HƠN. TỰ BAO GIỜ TÔI CŨNG KHÔNG BIẾT NỮA, CHỈ BIẾT CHẮC CHẮN MỘT ĐIỀU RẰNG NHỜ THƠ MÀ TÔI CÓ THỂ TRÒ CHUYỆN VỚI CHÍNH MÌNH TRÊN NHỮNG CON CHỮ LANG THANG... PHẠM KHANG.
HÌNH NHƯ ANH NHỚ TỚI MỘT NGƯỜI… Ánh ngày không còn rơi trên vòm lá những con chim cũng không còn thấy nô đùa hoa xấu hổ và hàng liễu rũ k...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét