PHẠM KHANG
Ô KÌA…EM XINH…!
Em như ngọn đuốc tưng bừng sáng
Da thịt lên màu trước gió mây
Người ngắm người mê xin được chết
Bế bồng lên hồn thả xuống môi xinh…!
PK…
Ô KÌA…EM XINH…!
Em như ngọn đuốc tưng bừng sáng
Da thịt lên màu trước gió mây
Người ngắm người mê xin được chết
Bế bồng lên hồn thả xuống môi xinh…!
PK…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét