PHẠM KHANG

THÔI THÌ…EM ĐI…!
Thôi thì
em đi
lần này đi là đi mãi không về
ván đã đóng thuyền kia buộc chặt
duyên tình trôi vào bể khổ luân hồi
đàn lên dây
lên giấc mộng em cười
mà bóng dáng lung linh màu ly biệt
những kỷ niệm của một trời hạnh phúc
nay vùi chôn ba thước đất nông sâu…
anh một đời
uống chưa hết buồn đau
đã kịp tiễn em một ngày rượu đắng
hoa lả tả dưới mũi giày bụi đỏ
ôi tình yêu
ta vĩnh biệt em rồi…
thôi thì
đi nhé hỡi em
tình kia còn gửi vòng nôi mặt trời
ta yêu là để làm người
tình không cưới được
dệt lời nhớ thương…!
PK…


THÔI THÌ…EM ĐI…!
Thôi thì
em đi
lần này đi là đi mãi không về
ván đã đóng thuyền kia buộc chặt
duyên tình trôi vào bể khổ luân hồi
đàn lên dây
lên giấc mộng em cười
mà bóng dáng lung linh màu ly biệt
những kỷ niệm của một trời hạnh phúc
nay vùi chôn ba thước đất nông sâu…
anh một đời
uống chưa hết buồn đau
đã kịp tiễn em một ngày rượu đắng
hoa lả tả dưới mũi giày bụi đỏ
ôi tình yêu
ta vĩnh biệt em rồi…
thôi thì
đi nhé hỡi em
tình kia còn gửi vòng nôi mặt trời
ta yêu là để làm người
tình không cưới được
dệt lời nhớ thương…!
PK…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét