PHẠM KHANG
MỘT BÀI CA CHO EM…

Ngẫu hứng bên hồ tóc rối lưng ong ngày chao mặt sóng
Không biết thi nhân của ngày xưa đã bao lần thổn thức
Viết lên trời xanh cái nồng nàn khôn tả
Những mùa yếm vai trần
Những mùa ngực nõn
Những gót chân nhẹ như ngọn bấc
Những môi hồng của ngọc ngà duyên dáng
Ngàn giấc mơ dệt một trời xinh…
Không biết thi nhân của ngày xưa đã bao lần thổn thức
Viết lên trời xanh cái nồng nàn khôn tả
Những mùa yếm vai trần
Những mùa ngực nõn
Những gót chân nhẹ như ngọn bấc
Những môi hồng của ngọc ngà duyên dáng
Ngàn giấc mơ dệt một trời xinh…
Và em có phải giấc mơ anh chưa kịp đến
Nơi mộng mơ bắt đầu từ những khóm hoa rực rỡ
Nở hân hoan bên hồ
Ôi ngựa xe
Ôi xiêm áo
Ôi cái nơ xinh xinh
Em có nhận ra tình anh đã là lửa cháy
Ôm vai trần của em mê mải hát
Một bải ca lộng lẫy bóng ngàn thương…
Nơi mộng mơ bắt đầu từ những khóm hoa rực rỡ
Nở hân hoan bên hồ
Ôi ngựa xe
Ôi xiêm áo
Ôi cái nơ xinh xinh
Em có nhận ra tình anh đã là lửa cháy
Ôm vai trần của em mê mải hát
Một bải ca lộng lẫy bóng ngàn thương…
PK…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét