PHẠM KHANG
NGƯỜI NGỌC KHÓC Ở THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Hồn có về đây với bể dâu
Ngựa xe nhốn nháo vọng lâu đài
Uy quyền rồi cũng thành sương khói
Tiệc tan là bể hận của mồ hoang
Ngựa xe nhốn nháo vọng lâu đài
Uy quyền rồi cũng thành sương khói
Tiệc tan là bể hận của mồ hoang
Ta nghe tiếng khóc của nghiêng thành
Người ngọc đời chưa vuông giấc mộng
Một buổi theo vua mà chết thảm
Hóa dây leo cỏ dại mọc ven rừng
Người ngọc đời chưa vuông giấc mộng
Một buổi theo vua mà chết thảm
Hóa dây leo cỏ dại mọc ven rừng
Thánh địa của vương triều sụp đổ
Có kêu oan với trời đất được không
Ta chỉ thấy trong hoang tàn giá lạnh
Những đầu lâu xương trắng khóc tình CHĂM…!
Có kêu oan với trời đất được không
Ta chỉ thấy trong hoang tàn giá lạnh
Những đầu lâu xương trắng khóc tình CHĂM…!
PK..


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét