PHẠM KHANG
NGƯỜI BIẾT ƠN EM...

ôi áo buông dài ru tóc mây
xuân em mơn mởn gió ru lòng
đường xa mê mải lời chưa hẹn
môi buồn em có nhớ người không...
xuân em mơn mởn gió ru lòng
đường xa mê mải lời chưa hẹn
môi buồn em có nhớ người không...
dạo ấy trên dòng trang nhật ký
em ướp hoa xinh lên tấm ảnh của người
đừng trách nhé em ơi đừng trách nhé
người đi lòng vẫn gửi về theo...
em ướp hoa xinh lên tấm ảnh của người
đừng trách nhé em ơi đừng trách nhé
người đi lòng vẫn gửi về theo...
người như hạt bụi rơi đầy tóc
quán đời lúc nhạt lúc buông lơi
may phúc lắm có tình em còn nhắc
thương người dang dở giữa buồn đau...!
quán đời lúc nhạt lúc buông lơi
may phúc lắm có tình em còn nhắc
thương người dang dở giữa buồn đau...!
PK...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét