PHẠM KHANG
GỬI NGƯỜI…

Người đi nhạt nắng xuân vô cớ
Ngơ ngẩn hoa buồn ngơ ngác hoa
Buổi ấy xuân về chan chứa thế
Nhủ lòng người gửi lại yêu thương
Ngơ ngẩn hoa buồn ngơ ngác hoa
Buổi ấy xuân về chan chứa thế
Nhủ lòng người gửi lại yêu thương
Người đi đi mãi không lời hẹn
Một khối tình son đã tan tành
Trời hỡi! Dung nhan và gương lược
Thơ ngây trôi dạt có về không...?
PK…
Một khối tình son đã tan tành
Trời hỡi! Dung nhan và gương lược
Thơ ngây trôi dạt có về không...?
PK…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét