PHẠM KHANG
TRÒ CHUYỆN ĐẦU NĂM VỚI SƯ THẦY

Người hỏi ta
Dấu chân ngươi là gì mà oan khiên đến thế
Từ bi là vô lượng mà có muốn làm bể khổ của ngươi đâu
Người lại hỏi
Những con chữ ngươi gieo cho đời sao mê ái thế
Hoa mọc trong lòng hoa sắc sắc không không
Dấu chân ngươi là gì mà oan khiên đến thế
Từ bi là vô lượng mà có muốn làm bể khổ của ngươi đâu
Người lại hỏi
Những con chữ ngươi gieo cho đời sao mê ái thế
Hoa mọc trong lòng hoa sắc sắc không không
Chùa vắng
Sương mai là trinh trắng
Rượu rồi khóc cạn đáy
Những nắm xương khô không tàn
Neo đậu những mảnh hồn xanh như cỏ
Bất tử dưới chân ta hơn mọi lời răn
Ta đi mãi để trở về với cỏ
Với đá ngàn năm hóa nước gọi nguồn…!
Sương mai là trinh trắng
Rượu rồi khóc cạn đáy
Những nắm xương khô không tàn
Neo đậu những mảnh hồn xanh như cỏ
Bất tử dưới chân ta hơn mọi lời răn
Ta đi mãi để trở về với cỏ
Với đá ngàn năm hóa nước gọi nguồn…!
PK…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét