Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

VỀ BÀI THƠ “RƯỢU” CỦA VĂN ĐẮC



PHẠM KHANG
VỀ BÀI THƠ “RƯỢU” CỦA VĂN ĐẮC

Văn Đắc là người thơ của ngẫu hứng. Những lúc ấy mới là Văn Đắc của tài hoa và đa đoan. Người ta đôi lúc là thiên tài của chính mình mà không biết là thế. Văn Đắc thuộc tạng nhà thơ sinh ra để viết về cái lạ ở đời. Mà nghĩ cho cùng cái lạ ấy nhiều người biết lắm, có khi quá trải qua nhưng viết ra theo kiểu liêu trai một chút, đời một chút, lẳng lơ một chút, tiếc nuối một chút, giận hờn một chút, đao to búa lớn một chút…lại là cả một chuyện không nhỏ, nó liên quan tới khẩu khí của nhà thơ nữa đấy. Trong Tuyển Văn Đắc có một bài thơ như thế: RƯỢU! Xin chép lên đây để bạn đọc ghé chơi cái TÌNH RƯỢU của Văn Đắc và biết đâu đó người tình Rượu kia có thể động lòng với giang hồ tang bồng của thi nhân chăng…! PK…
RƯỢU
Em rót vào ta, rượu rót vào chai
Không nỡ dốc chai, rượu tràn trên đất
Mà em là hồn mê trong sắc đẹp
Rót vào ta biết lúc nào đầy
Trả em chai này, rượu này
Thiên hạ đừng bao giờ uống cạn
Trong chai ấy có nửa lời hò hẹn
Có nửa bầu vú sữa uống không say
Chả lẽ ôm chai khô khốc trong tay 
Để chịu khát hết một đời trai trẻ 
Dẫu mang tiếng, ta cũng đành đập vỡ
Xem mảnh chai nào ngấm rượu của em không…
Văn Đắc (Rút trong Thơ Văn Đắc- NXB Hội Nhà văn) 
Ảnh
ẢNH VĂN ĐẮC VÀ PHẠM KHANG ...
Ảnh động

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

HÌNH NHƯ ANH NHỚ TỚI MỘT NGƯỜI…

HÌNH NHƯ ANH NHỚ TỚI MỘT NGƯỜI… Ánh ngày không còn rơi trên vòm lá những con chim cũng không còn thấy nô đùa hoa xấu hổ và hàng liễu rũ k...